Chiều muộn tan làm về, lang thang ghé qua quán Cafe quen thuộc gần nhà và ngồi bệt lên chiếc đệm êm. Tôi dựa lưng vào một góc tường quen thuộc rồi nhắm nghiền mắt, thả lỏng cơ thể để bộ não ở chế độ tạm dừng, xóa những dòng suy nghĩ lan man. Tôi để cơ thể mình được tĩnh lặng sau một ngày làm việc căng thẳng, áp lực ngoài phố thị. Tôi cứ thế nhắm mắt khoảng vài giây đợi phục vụ mang cho ly sinh tố và đồ ăn tới bàn. Tôi hòa mình trong bầu không khí trong lành cùng ca khúc "All Of Me" lãng mạn vang lên trong góc cafe quen thuộc.
Vừa nhắm mắt được vài giây thì có một tốp khoảng năm người bước vào, nhìn cách ăn mặc của họ có lẽ cũng dân công sở tan làm về. Tiếng nói cười râm ran của họ làm tôi tỉnh giấc. Họ ngồi bệt xuống bàn bên cạnh và gọi đồ uống. Họ bắt đầu trò chuyện về công việc trong cơ quan. Trong câu chuyện, họ có bàn về một nhân vật tên Trang. Câu chuyện bắt đầu với nội dung xoay quanh việc moi móc về gia đình cô gái tên Trang
- - “Chúng mày biết tin gì chưa? - bạn tên Mai nói với giọng đầy bí hiểm
- - Vụ gì thế? - một bạn khác với ánh mắt tò mò dò xét hỏi.
- - Cái Trang nó sắp kết hôn đấy, chúng mày biết chưa ?
- - Với ai vậy? - đùa nhau à?
- - Không, là thật 100% đấy.
- - Số nó sướng thật đấy, vớ được anh đại gia, bố mẹ quan chức nổi tiếng. Anh ta lại là Chủ Doanh Nghiệp nữa, giỏi giang, thành đạt, giàu có, đẹp trai. Nói chung là hoàn hảo đến từng centimet. Sống ở biệt thự, anh ta là con một, thường đi công tác nước ngoài như đi chợ. Ai mối lái cho nó mà siêu thế, đúng là số hưởng!
- - Mà cái Trang với nhan sắc, học vấn, gia đình bình thường, đông anh em. Còn bố mẹ chỉ là con buôn ngoài chợ.
- - Đời thật bất công! Haizzz
Tôi uống ly sinh tố rồi lại để tâm hồn tiếp tục hòa vào dòng suy nghĩ về một vài "từ khóa" lởn vởn trong đầu tôi với cụm từ “con buôn”, “phường chợ búa”.
Những từ ngữ gắn cho những tiểu thương nhỏ lẻ, không được học hành nhiều và đang bươn chải nơi chợ cóc, lề đường... Họ là ai? Con buôn, dân sale, trọc phú, doanh nhân có điểm gì khác biệt ?
Cụm từ "sale" nếu search ra từ khóa thì không ít bài viết nói về nghề sale, nhân viên kinh doanh, người bán hàng.
Sản phẩm bán ra có thể là các dòng sản phẩm, dịch vụ cao cấp như sản phẩm tín dụng ngân hàng, sản phẩm tiền gửi, vàng, ngoại tệ, bất động sản, bảo hiểm hay siêu xe, quần áo, đồ ăn, thức uống hằng ngày, điện thoại, ti vi, máy tính hoặc các mặt hàng, phụ kiện nhỏ lẻ được bày bán ngoài chợ trời như dây buộc tóc, dép lê, vài xe hoa quả hàng rong, mớ rau mớ cỏ hàng ngày...
Dù là sản phẩm cao cấp hay bình dân thì người bán hàng vẫn phải vất vả mang những sản phẩm đó phân phối ra thị trường, đến tay người tiêu dùng. Hầu hết ai trong chúng ta đều cho mình là tầng lớp thượng lưu chỉ để được phục vụ chứ không phải là hạng “con buôn”.
Bạn nghĩ các nghề như: bác sĩ, dược sĩ, nhà giáo hay luật sư, ngân hàng…họ không phải dân kinh doanh hay sao?
- Hàng ngày các bác sĩ phải tư vấn và chữa bệnh cho bệnh nhân, phải ngồi thuyết trình và giải thích cho bệnh nhân về căn bệnh họ mắc phải.
- Hàng ngày các dược sĩ đi đến các hiệu thuốc thuyết trình về sản phẩm công ty mình bào chế rồi thuyết phục bệnh viện, phòng khám tư, các hiệu thuốc tiêu thụ sản phẩm của công ty mình. Họ là những “trình dược viên”.
- Hàng ngày những nhân viên ngân hàng đi thị trường tìm kiếm khách hàng để huy động tiền gửi tiết kiệm, thuyết phục khách hàng vay vốn ngân hàng. Họ được gọi bằng cái tên mỹ miều là chuyên viên tín dụng, chuyên viên quan hệ khách hàng cao cấp…
- Hàng ngày những giảng viên hằng ngày đứng trên bục giảng truyền đạt kiến thức cho sinh viên thì nghề sale của họ chính là kiến thức, cách họ diễn đạt để sinh viên có thể hiểu được bài giảng một cách thấu đáo.
Có những giáo viên có tài sản kếch xù và lịch dạy dày kín, có những người không được mời đi dạy thêm ngoài giờ và chấp nhận cuộc sống đạm bạc, èo uột qua ngày. Nghề luật sư, thẩm phán hay giới showbiz nhiều khách hàng tiềm năng hay ế ẩm tất cả đều phụ thuộc vào chuyên môn và kỹ năng bán hàng của họ.
Dù là doanh nhân thành đạt, bác sĩ, dược sĩ, thẩm phán, luật sư, giảng viên đại học, nhân viên ngân hàng, tiểu thương nhỏ lẻ, những gánh hàng rong lang thang nơi đầu đường xó chợ thì chung quy lại cũng đều là dân kinh doanh, người bán hàng cả thôi các bạn ạ. "Có chăng chỉ khác nhau ở cách thức bán hàng và đối tượng khách hàng mà họ hướng đến. Thành công hay thất bại ở mỗi ngành nghề là do khả năng bán hàng của mỗi người"
Hay trong đời sống thường nhật, những mối quan hệ trong chính gia đình hoặc ngoài xã hội cũng vậy thôi. Trong gia đình có những thành viên hợp nhau về tính cách và rất yêu quý nhau, nhưng vẫn đâu đó tồn tại sự xung đột với một vài thành viên còn lại. Hay trong tình yêu, chọn yêu người này chứ không phải người kia mặc dù có xuất sắc và xinh đẹp hơn. Hoặc trong tình bạn, các mối quan hệ giữa đồng nghiệp với nhau, giữa cấp trên và nhân viên, luôn có những nhóm thật sự hợp nhau về tính cách, lối sống số còn lại thì không. Tất cả là do sự giao tiếp, cách thể hiện, hành vi và năng lực bản thân. Nghe có vẻ hơi lý thuyết mỹ miều nhưng chung quy lại cũng chỉ nằm ở hai từ “bán hàng”.
Bạn “bán hàng” có tốt hay không vấn đề nằm ở bạn, kết quả đầu ra bạn là người chịu trách nhiệm chứ không ai khác. Trái đắng hay quả ngọt chỉ chính bạn mới có thể là người hiểu hết mà thôi.
Con buôn, dân sale, trọc phú, doanh nhân chỉ cần bạn hiểu bản thân và cư xử đúng với con người thật của mình. Bạn sống tử tế, lương thiện hay lừa lọc, dối trả chỉ bản thân bạn biêt và chính bạn là người chịu trách nhiệm cho cuộc đời bạn chứ không ai khác.
Còn những người họ không hiểu, đánh đồng khái niệm mập mờ hay cố tình chối bỏ việc mình cũng là một người bán hàng thực thụ thì đó cũng lại là quyền lựa chọn và cách suy nghĩ của họ. Thước đo của trọc phú hay con buôn chỉ đơn giản là kiếm tiền để làm giàu cho bản thân và gia đình. Tuy cách thức khác nhau về quy mô nhưng về bản chất thì tương đồng.
Còn doanh nhân là những người kiếm tiền chân chính, không lừa gạt hay hãm hại ai và sản phẩm của họ có thể mang lại giá trị cho người tiêu dùng. Một người bán hàng rong hay bán hàng online hoàn toàn có thể được gọi là doanh nhân nếu sản phẩm họ phân phối ra thị trường có lợi cho sức khỏe, sắc đẹp, tiêu dùng…mà không bị tẩm ướp bởi hóa chất độc hại, có nguồn gốc xuất xứ rõ ràng chứ không phải là hàng giả, hàng nhái trôi nổi trên thị trường.
Vẻ bề ngoài hay công việc không thể đánh giá con người. Trước khi đánh giá ai đó, phải có thời gian giao lưu, kết bạn hay tiếp xúc, trò chuyện với họ. Một mỹ nữ trên Facebook trông rất lung linh, mắt to đùng, mặt trắng bệch như búp bê BarBie nhưng khả năng cao lại là hotgirl bán kem trộn trôi nổi không rõ nguồn gốc xuất xứ trên thị trường.
Một mỹ nam trên Facebook suốt ngày bàn chuyện chính trị, phản đối chính sách, căm phẫn chế độ thì bên ngoài đời thực có khi cả ngày lại chỉ khóc cười theo Sơn Tùng M-TP hay thần tượng K-pop G-Dragon. Một phụ nữ trung niên ăn mặc sang chảnh toàn đồ hàng hiệu nhưng lại suốt ngày lên Facebook kêu than cuộc đời vô thường, lòng người bạc ác, tình đời đổi trắng thay đen.
Hay một người đàn ông trông có vẻ thành đạt mặc vest là phẳng, cưỡi lên những con xe siêu sang như Meccedes, Rolls- Royce nhưng có khi hằng ngày vẫn luôn nơm nớp lo sợ vì hàng chục, hàng trăm tỉ dư nợ tín dụng ngân hàng. Hoặc những “thánh chém” bên ngoài trông rất bốc lửa, sexy, hổ báo nhưng cứ lên Facebook là cả đời chỉ biết đọc, đọc và đọc chứ không bao giờ mở mồm để "comment".
Tầng lớp thượng lưu, quý tộc hay bình dân chung quy lại không nằm ở cách nhìn nhận, đánh giá bên ngoài xã hội mà nằm ở cách bạn sống, cách bạn đối xử với những người xung quanh mới là trọng yếu quyết định bạn là ai trong cuộc đời này. Hãy luôn tự hào vì mình là một người bán hàng chân chính!
Không có sự lựa chọn nào là hoàn hảo cả, cũng không có một nghề nghiệp nào là màu hồng hay trong mơ. Chỉ có những khoảnh khắc hoàn hảo trong sự lựa chọn của chính mình. Dù bạn là ai, làm nghề gì, kinh doanh bất cứ lĩnh vực gì, người khác nghĩ bạn ra sao không quan trọng. Quan trọng là cách bạn lựa chọn, cách bạn cư xử trong mọi vấn đề, khía cạnh của đời sống xã hội.
Đâu đó trong xã hội vẫn luôn tồn tại những bác sĩ nếu không có phong bì thì sẽ tiêm đau bệnh nhân, những cảnh sát, công an, thẩm phán ăn hối lộ để làm việc sai trái, những giáo viên bạo hành học sinh trong lúc nóng giận. Thế nhưng bên cạnh đó lại có không ít những người công nhân, nông dân hay tiểu thương tốt bụng và thánh thiện.
Việc bố mẹ bạn là ai không quan trọng, quan trọng là cách họ sống và làm việc. Việc gia đình bạn có giàu có hay không quan trọng, bạn cũng không cần phải giải thích hay tự ti với bất cứ ai mà họ cho là công việc và cuộc sống của họ ở một giai tầng xã hội cao hơn. Hãy mạnh dạn sống tử tế ở ngay nơi con người và công việc của chính bạn. Rồi hạnh phúc và trái ngọt sẽ đến trong cuộc đời bạn mà thôi. Dù ai có nói gì đi chăng nữa, hãy luôn tự hào vì mình là một người bán hàng chân chính!

Nhận xét
Đăng nhận xét